Chuyến chạy xe đường dài dọc duyên hải miền Trung giúp tôi cảm nhận phần nào vị mặn mòi đại dương cả khi những cơn gió phả vào ran rát.
Được nghỉ lễ dài ngày, tôi và hội khách du lịch hứa hò hẹn một chuyến tụ tập ở Nha Trang. hồ hết mọi người đều vận chuyển bằng xe khách hoặc tàu hỏa, tôi lại ngại cái việc quăng hành lý lên tàu xe, ngủ một giấc là tới nơi, thấy… phí quá. Thế là cùng vài người khách du lịch, tôi quyết định buộc ba lô lên yên xe máy, sẵn sàng cho hành trình hơn 400 km.
Xuất phát từ lúc trời còn tờ mờ sáng, tới khi mặt trời lên chúng tôi dừng chân ăn sáng ở Đồng Nai. Mấy người trong đoàn râm ran kể chuyện về những nơi tới hay ho của các tỉnh sắp đi qua, nhưng họ cũng chưa vận chuyển bằng xe gắn máy tới đó bao giờ. Với tôi còn khác nhau hơn, vì gần như chỉ biết về dải đất duyên hải giang sơn qua sách báo. Và trong hình dung của mình, miền Trung là chút gì đó mặn nhưng mà với nắng và gió.
Chuyến đi không có lộ trình bắt buộc phải ghé những đâu, cứ tà tà chạy thẳng quốc lộ 1A rộng thênh thang. Tôi ngắm nhìn mọi cảnh vật nhì bên đường lùi dần sau vô lăng và giữ lại cho mình những kỷ niệm đẹp về cung đường này.
Qua địa phận Bình Thuận, mặt trời lên cao. Nắng. Sắp ra cung đường ven đại dương thật sự rồi. tới thị trấn Thuận Nam (huyện Hàm Thuận Nam, Bình Thuận), chúng tôi rẽ phải 20 km, tới thăm mũi Kê Gà - một cái tên thân thuộc với dân du lịch bụi. Xe bon bon trên đường vào Kê Gà có nhiều cánh đồng muối, cây thanh long được trồng thành các vườn lớn. Một lũ trẻ đi học về, khăn quàng đỏ, da đen nhoẻn cười rất tươi vẫy tay chào chúng tôi.

Thanh long xanh tốt ở vùng cát nhiều hơn đất.
Đã cảm nhận được vị mặn mòi miền Trung khi gió đại dương phả vào ran rát, nắng vờn những cồn cát nhỏ. Đâu đâu cũng thấy cát, trong những ngôi nhà nhỏ, dưới bước chân, nóng rát.
Hải đăng nằm trên một đảo nhỏ, và phải thuê cano ra đảo. Những gia đình ở đây sống bằng nghề chài lưới và kiếm thêm đôi chút từ du lịch. Khách tới Kê Gà không đông nhưng rất đều, ngày nào cũng có khách ta, khách Tây…
Đây là ngọn hải đăng cổ nhất Đông Nam Á do người Pháp xây dựng từ năm 1897 và hoàn thiện năm 1899, tồn tại hơn 100 năm qua, góp phần quan yếu vào việc đảm bảo an toàn đường đại dương ở khu vực này.
Chúng tôi leo gần 200 bậc thang xoáy trôn ốc để lên đỉnh hải đăng, ngắm nhìn sườn cảnh trong veo của vùng đại dương xinh đẹp. thuốc nước xanh đặc trưng của đại dương, sóng gợn nhè nhẹ và những chồng đá tạo hóa xếp đặt sao nhưng mà khéo thế. Vươn tầm mắt ra xa thì thấy bãi cát trải dài cùng những con thuyền lặng lìm, vài cánh hải âu chao liệng trên bầu trời trong xanh.

Cảnh đại dương nhìn từ đỉnh hải đăng.
Cứ thế, cung đường ven đại dương với nắng gió mơn man vô lăng tiếp tục, lúc thì theo quốc lộ 1A, lúc theo tỉnh lộ. Mọi mỏi mệt của việc chạy xe đường dài được xua tan do những gì hiện dần bên phải vô lăng, nào bãi cát trắng xoai xoải, nào mấy mũi vàng đá nâu, cả những hàng phi lao xanh rì đứng vững giữa gió quần tung cát, thấp thoáng những ngôi nhà ngói được ôm trọn do giàn hoa đủ màu sắc.
Chiều tà ở Tuy Phong, mặt trời khuất dần sau những chiếc tuabin gió của dự án phong điện, giữa cảnh sắc yên bình khi hoàng hôn xuống, vô lăng chầm thủng thỉnh, thấy lòng bình yên lạ.

Hoàng hôn yên bình ở Tuy Phong (Bình Thuận).
Trời tối dần, xe chạy thong dong, cảm nhận nhịp sống yên ả của những làng chài ven đại dương, đột nhiên xuất hiện trước mắt một vùng đại dương lung linh dưới ánh trăng, tiếng sóng mơn man bờ cát nhè nhẹ. Cà Ná đấy, lại đúng rằm, đại dương và trời như tôn thêm vẻ đẹp của nhau, nô đùa cùng ánh trăng.
Còn khá xa mới tới cái đích là Nha Trang, chúng tôi tăng tốc, qua Phan Rang Tháp Chàm lặng lìm, qua Cam Ranh sầm uất. Hành trình 3 xe nối đuôi nhau trên tuyến đường mạch máu giang sơn qua dải đất miền Trung cứ thế, hài lòng vì những gì đang trải qua, và phấn khởi về ngày mai - Nha Trang đại dương gọi.
Bài và ảnh: Thanh Tuyết
Theo: https://khachsanthanhdong.com/
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét